Mọi chuyện xảy ra vào năm 1971 sau một buổi diễn tại Stage 45, DJ Frankie Knuckles và Larry Levan gặp nhau tại một chiếc xe chở bánh ngọt.

Vào thời điểm đó trong sự nghiệp của họ, cả hai đều thành công trong việc ký hợp đồng biểu diễn thường xuyên tại Continental Baths (một mô hình phòng tắm công cộng dành riêng cho cộng đồng đồng tính nam tại Mỹ) – Levan đã tạo dựng tên tuổi cho mình tại một club có tên The Loft và Knuckles cũng thường xuyên làm DJ. Đêm đó, họ cảm thấy đói và quyết định đi ăn trộm một vài thứ đồ ăn, hai người bạn đã đến một cửa hàng bán bánh rán, lấy một vài túi và chạy – ngay vào một chiếc xe cảnh sát. Bị bắt và gửi đến Trung tâm vị thành niên Spofford ở khu vực Bronx (với việc cha mẹ của họ không chịu bảo lãnh cho họ), Knuckles đã hoảng loạn và quẫn trí. Levan thì ngược lại. Nhưng tình cờ, sau đó, một cố vấn tuổi vị thành niên đã đến gặp bộ đôi – một người đàn ông mà họ nhận ra từ các bữa tiệc mà họ chơi, tên là Robert Williams. Trong một vài năm, Knuckles (đã qua đời năm 2014) và Williams đã thay đổi âm nhạc mãi mãi tại một câu lạc bộ có tên The Warehouse.

Nếu bạn ở trung tâm thành phố Chicago, có lẽ bạn đã có thể đi bộ qua The Warehouse mà chưa từng để ý. Nhưng đến vào ban đêm, địa điểm trước là nhà máy cũ trở nên sống động, một nơi mà những người đàn ông trẻ tuổi chủ yếu là da đen và là đồng tính đến khiêu vũ và vẫn bị ảnh hưởng nặng nề bởi vấn đề phân biệt chủng tộc. Đứng đầu dàn DJ là giám đốc âm nhạc Frankie Knuckles. Các bản nhạc sôi nổi, được kết hợp với những tiếng kick 808 mãnh liệt, đại diện cho một kiểu âm thanh mới: nhạc House.

206 Phố South Jefferson, trung tâm thành phố Chicago

Trước khi thành lập The Warehouse, Robert Williams là người tham dự thường xuyên của một số câu lạc bộ chủ lực của NYC như The Gallery, Better Days, và The Loft của David Mancuso, nơi mà anh đã gặp Knuckles và Levan. Chứng kiến bối cảnh thất vọng của câu lạc bộ, Williams rời New York đến Chicago vào năm 1972. Lấy cảm hứng từ các bữa tiệc chỉ dành riêng cho khách mời, không có rượu (nhưng nặng về ma túy) của The Loft, cùng với một số anh em cựu huynh đệ Williams đã thành lập US Studio, một không gian âm nhạc trên đường South Clinton. Một số lệnh ngừng hoạt động và kiểm tra của cảnh sát đã sớm khiến US Studio phải đóng cửa. Tuy nhiên, vào năm 1976, Williams và các đối tác của mình đã bắt gặp một tòa nhà gạch trắng không có gì đặc biệt với các cửa sổ bị bôi đen trong khu công nghiệp của trung tâm thành phố. Nhà máy đó là một nơi hoàn hảo. Vào tháng 6 năm đó, Williams đã ký hợp đồng thuê nhà tại 206 Phố Jefferson và bắt đầu tổ chức các bữa tiệc tại The Warehouse.

Williams đã đi tìm một giám đốc âm nhạc. Disco vẫn còn phổ biến trong các câu lạc bộ đồng tính nam và da đen, nhưng các phong trào chống disco, bắt nguồn rất nhiều từ nạn phân biệt chủng tộc và đồng tính, đã phát sinh khắp Chicago. Anh quyết định gọi điện cho những người bạn cũ của mình từ Trung tâm vị thành niên Spofford – Frankie và Larry. Levan, trên đà bắt đầu một câu lạc bộ mới (nơi mà cuối cùng có tên là Paradise Garage), đã từ chối anh ta. Knuckles, đã quan tâm, tuy nhiên chỉ hơi hơi.

Frankie Knuckles trở thành giám đốc âm nhạc

Tôi đã phải mua cho anh ấy một vé khứ hồi và trả tiền cho anh ấy để bay ra đây“, ông Williams gợi lại câu chuyện cho Red Bull Radio vào năm 2018. “Đây sẽ là câu lạc bộ của ông“, anh ấy nói với Knuckles trong chuyến thăm đầu tiên. Williams sẽ điều hành công việc kinh doanh và Knuckles về nhạc. Knuckles đã tham dự lễ khai trương vào tháng 3 năm 1977. Vào tháng 7 năm 1977, anh đóng đồ và chuyển đến sống ở The Warehouse – theo nghĩa đen.

Khi tôi mới chuyển đến Chicago [vào năm 1977]“, Knuckles nhớ lại về Học viện âm nhạc Red Bull vào năm 2011, “tôi đã sống ở đó trong một tòa nhà trong hai năm đầu. Đó là ở một vùng xa xôi của thành phố đã bị bỏ hoang vì quá nhiều ngành công nghiệp và kinh doanh đã buộc phải chuyển địa điểm… tôi phải đi ra khỏi khu phố, chỉ để mua đồ tạp hóa và những thứ tương tự.” Lớn lên ở thành phố New York, anh ngạc nhiên khi thấy Chicago vẫn tách biệt như thế nào. “Nơi duy nhất mà bạn tìm thấy những người khác da màu sống cùng nhau là ở phía bắc của Chicago như Newtown, kiểu khu vực đó là nơi mà tôi đã chuyển đến“, anh ấy chia sẻ cho DJhistory.com vào năm 1996. “Lúc đầu, nó làm phiền tôi vì tôi không nhìn thấy đủ những người da trắng và các chủng tộc khác trên sàn nhảy, và sau đó tôi nhận ra rằng tôi đã bị mất việc vì tôi chính là người phải thay đổi điều đó.

Giống như The Loft, The Warehouse ban đầu chỉ dành cho những người đăng ký thành viên và không được sử dụng bia rượu. Những người tham dự thường xuyên đến chật kít các hành lang. Khi bạn tham gia các bữa tiệc vào những ngày phổ biến, bạn có thể thấy tới 450 vũ công tại một thời điểm nhất định. Có ba tầng: tiếp tân ở tầng trên, tầng dưới và một tầng hầm bổ sung cho những bữa tiệc nhỏ. Có một hệ thống âm thanh và ánh sáng tùy chỉnh. The Warehouse chỉ là một quầy nước trái cây, vì vậy không có rượu được phục vụ. Các bữa tiệc chỉ diễn ra vào tối thứ bảy cho đến chiều chủ nhật. Mặc dù ban đầu được tham gia đông đảo bởi những người da đen, đa số đồng tính, Williams rất mong muốn tạo ra một không gian mở, đa dạng. “The Warehouse có những khách chủ yếu là người đồng tính nam“, Williams nhớ lại. “Tuy nhiên, một số thành viên dị tính cũng đã đến và muốn trở thành khách. Vì vậy, cộng đồng thành viên lại phát triển, đó là một điều tốt. Nó đã dạy người Chicago cách kết nối. Càng tham dự, bạn càng trở thành thành viên của một gia đình.

DJ Craig Cannon, một nhân vật chính khác của The Warehouse, đã chia sẻ ý kiến của Williams trên Resident Advisor vào năm 2012. “Ký ức yêu thích nhất của tôi là đám đông với đủ những thành phần con người”, Cannon nói. “Mọi người, không giới hạn chủng tộc, dân tộc, giới tính,… Đó là điều tốt nhất. Tôi đi tán tỉnh mọi thằng trai thẳng, không một ai biết gì về tôi cả!

Chất nhạc của The Warehouse, từ Disco đến House

Disco đã bị giảm sút về sự phổ biến, nhưng tinh thần của nó vẫn tồn tại trong The Warehouse. Các bản nhạc được lựa chọn bởi Knuckles bao gồm “Mainline” của Black Ivory, “Let No Man Put Asunder” của First Choice, và những bản nhạc của Grace Jones, Giorgio Moroder, Yoko Ono, v.v. “Tôi từng chơi ở đây nhiều thể loại đa dạng hơn vì âm nhạc không chỉ có R&B và Soul”, anh ấy nhớ lại.

Tuy nhiên, phần lớn âm nhạc đã không rơi vào nhịp 4/4 – một thước đo tinh túy của các vũ trường. Frankie là một người chơi nhạc nhiều thể loại, nhưng chơi từ nhạc này sang nhạc khác với nhịp điệu khác nhau, BPM khác nhau mà lại không có gì để kết hợp tất cả lại. Cùng đến với bản nhạc “On and On” của DJ Jesse Saunders được lấy cảm hứng từ những tác phẩm của Knuckles, Saunders nhắm đến việc kết hợp một bản nhạc funky, disco đầy tình cảm và nhịp điệu điện tử mê hoặc. Nhiều bản ghi âm tại thời điểm đó bao gồm một đoạn outro (một chuỗi những bộ trống ở cuối bài nhạc để việc mix dễ dàng hơn), nhưng Saunders đã mở rộng ý tưởng đó bằng cách thêm máy trống Roland 808, bassline TB 303, Korg Poly 61 và bản nhạc gốc được xây dựng trên “Player One” của Space Invaders.

Tôi chỉ muốn có một phiên bản khác của bài nhạc mà tôi có thể chơi trong các set DJ của mình“, Saunders chia sẻ với DJhistory.com vào năm 2013. “Một người bạn tại Importes Etc. [một cửa hàng đĩa nhạc] nói với tôi rằng anh ấy có thể bán rất nhiều bản ‘On & On’ nếu tôi phát hành nó. Đó là lúc tôi mới nảy ra sáng kiến, tôi hoàn toàn bị bất ngờ với việc nó có thể lớn đến mức nào, vì hồi đó chưa có Internet để thúc đẩy nó.

Sự ra đời của nhạc House

Một thứ âm thanh mới đã được phát minh – những nhịp đập và tiếng kick điện tử kết hợp với những điệu của disco, funk và soul. Một số DJ có các kỹ thuật khác nhau để tạo ra nó – họ có thể thực hiện nó một cách trực tiếp, ghép các bản ghi âm với các bản nhạc bao gồm các chuỗi trống lặp đi lặp lại. Hoặc họ có thể tự sản xuất các bản edit trong một studio, tạo ra bản phối lại của những bản nhạc trước đó và in nó thành một chiếc đĩa than 12 inch (một cách làm mà ngày càng phổ biến). Những bản thu âm như của Saunders, cũng như các bản nhạc như “Jack Your Body” của Steve Silk Hurley, “Brighter Days” của Cajmere và nhiều những bản nhạc khác đã trở thành âm thanh của The Warehouse. Câu lạc bộ đã được với biệt danh đáng yêu là “The House” bởi những người tham dự, đã sinh ra một cái tên mới và thể loại nhạc mới – nhạc “house”.

Bữa tiệc kết thúc

Sau 5 năm tạo ra âm thanh của The Warehouse và phát triển một cộng đồng người đi theo háo hức, trung thành, Frankie đã thấy câu lạc bộ thay đổi. Các bữa tiệc, bị làm xấu đi bởi những người tham dự chưa đủ tuổi, sử dụng ma túy và vấn đề dân số ngày càng tăng và mất kiểm soát đã tạo ra một môi trường mà ông cho là không an toàn. Ngoài ra, Williams nói thêm rằng Knuckles quan tâm đến cổ phần sở hữu mà anh ta không sẵn sàng cung cấp. “Frankie không phải là một doanh nhân, ông là một nghệ sĩ“, Williams chia sẻ với Red Bull Radio. Tôi tiếp tục muốn điều hành The Warehouse nhưng tôi không phải là DJ hay là người quan trọng của doanh nghiệp này – Frankie mới là người đó, và đám đông sẽ theo anh ấy bất cứ nơi nào anh đi.

Cuối cùng, Frankie rời The Warehouse vào mùa xuân năm 1983 để mở một câu lạc bộ của riêng mình, The Power Plant. The Warehouse, bị ngăn hoạt động bởi luật câu lạc bộ trở nên nghiêm ngặt hơn, đóng cửa vào năm 1987. Tuy nhiên, nền tảng của dòng nhạc house, bùng nổ vào những năm 1980, là một điều không thể nhầm lẫn đi đâu được. Những điều mà Knuckles, Williams và các vũ công của The Warehouse sẽ còn sống mãi.

Dưới đây là playlist Spotify các bản nhạc đã được chơi bởi Frankie, Jesse Saunders, mời các bạn thưởng thức!

(Theo Splice)

 

No more articles