Vừa qua, producer tài năng của nhà Anjunabeats, Spencer Brown đã bộc bạch toàn bộ về giới tính thật của mình cũng như việc cộng đồng nhạc Dance đã cứu lấy cuộc đời anh ra như thế nào.

Spencer Brown đã là nhân tố lớn của giới nhạc điện tử quốc tế kể từ năm 2014, khi mà Above & Beyond tìm thấy EP đầu tay của anh và quyết định cho anh kí với Anjunabeats.

EP đầu tay đó được phát hành trên hãng đĩa Le7els của Avicii, Spencer Brown sau đó đã được đồng hành cùng Avicii trong suốt tour diễn tại Mĩ hồi đó. Biểu diễn tại các lễ hội lớn như EDC, Tomorrowland và Creamfields – giành được trái tim cũng như sự chú ý của rất nhiều fan hâm mộ và công ty lớn trong ngành âm nhạc thế giới bằng những bản nhạc progressive house đầy cảm xúc của mình.

Những xuyết suốt quá trình này, đã có một điều vướng bận trong cuộc đời Brown mà anh không dễ dàng gì chia sẻ.

Sau năm về trước, Brown nhận ra rằng mình là người đồng tính. Trong những năm tháng trước đó, anh đã phải chật vật với việc tìm kiếm con người thật của mình, tìm kiếm sự an ủi trong giới nhạc Dance, nơi mà trước đây đã được tạo nên bởi rất nhiều người đồng tính. Nhưng dần sau khi Brown bắt đầu chia sẻ với gia đình và người thân, những sự hỗ trợ mà anh nhận được đã ngày một tăng lên. Tháng 1 vừa qua, anh đã cho ra mắt album thứ hai của mình, mang tên “Stream of Counsciousness“.

Hôm qua, 29/6, Brown đã đã quyết định bước một bước lớn trong cuộc đời khi anh chia sẻ với công chúng về giới tính thật của mình. Bằng chính những lời nói của mình, anh chia sẻ lại về những khó khăn cũng như thành quả mà anh đã đạt được cho đến ngày hôm nay.

_____________________________________________________________________________

Tưởng tượng mỗi ngày bạn thức dậy cùng với một sự hận thù đau đớn với bản thân mà bạn chả biết lý do tại sao. Một tiếng nữa là vào học; những lo lắng sợ hãi khiến bạn nằm yên trong chăn. Bạn lao vào trong phòng tắm và nhìn vào trong gương; bạn nhìn thấy một người mà bạn không hiểu. Bạn đi đến trường; bạn đắm chìm bản thân vào thứ âm nhạc mà bạn yêu thích với âm lượng to nhất. Bạn cố gắng kìm nén những cảm xúc tự nhiên của mình; bạn tự nhủ với mình rằng tình yêu chỉ là thứ cổ tích ngu ngốc.

Đó là thực tại của tôi, cũng như rất nhiều người khác nữa, trong vòng suốt thập kỉ qua, nhưng tôi đã nhận ra rằng những buổi sáng đó không cần phải như vậy.

Tên tôi là Spencer Bruno, 26 tuổi, một producer/DJ/music engineer/mixer sinh ra lớn lên tại San Francisco, với nghệ danh là Spencer Brown. Tôi đã cho phát hành hai album, rất nhiều EP, tour khắp thế giới, và biểu diễn cho hàng triệu linh hồn ở khắp nơi trên hành tinh này. Tôi thực sự may mắn khi có thể được phát hành nhạc của mình cùng các thần tượng lớn như Avicii, Above & Beyond, và deadmau5. Mỗi sáng thức dậy tôi cảm thấy biết ơn hơn vì được sống đúng ước mơ của mình.

Sự nghiệp, cũng như sự biết ơn đi cùng với nó, không thể hình thành và tỏa sáng nếu như tôi không học được cách yêu bản thân mình. Trước khi yêu bản thân mình, tôi phải biết chấp nhận bản thân mình. Tôi cần phải chấp nhận mọi thứ của bản thân mình, ngay cả giới tính của mình.

Tôi đồng đính. Nó dễ nói hơn rất nhiều so với vài năm trước. Mặc dù tôi chưa bao giờ công khai phủ nhận phần này trong tôi, nhưng tôi cũng chưa bao giờ chia sẻ về nó. Tôi sẽ không sống trong sợ hãi nữa.

Tôi nhận thấy mình khác biệt hồi bắt đầu dậy thì. Tôi sống tại Dallas, trong một cộng đồng dị tính bình thường. Ở đây có một số bài học mà tôi học được trong vô thức: Người đồng tính là những sinh vật huyền ảo tồn tại ở nơi nào đó khác với chúng ta. Một gia đình bao gồm cha và mẹ. Là con trai thì phải dẫn bạn gái đi prom. Bất cứ cái gì cái gì đần độn sẽ hay bị trêu là “gay”.

Bạn bè tôi thích con gái, nên tôi nghĩ là chắc tôi cũng thế. NGỰC! Tôi nghĩ chắc tôi phải thích chúng chứ, phải không? Có thể do tôi bận rộn quá nên mấy cái hứng thú đó chưa phát sinh chăng. Chắc hẳn là vậy rồi.

Thứ an ủi tôi duy nhất là nhạc điện tử. Là một thiếu niên, tôi thường trốn đi xem các show biểu diễn, trà trộn mình vào một cộng đồng nơi mà mọi sắc tộc, giới tính, tôn giáo đều cùng nhau thưởng thức cái tuyệt vời của cuộc sống này. Không quan trọng bạn là ai, và đến giờ vẫn như vậy. Miễn là bạn mang theo một năng lượng tích cực, thì bạn luôn luôn được chào đón. Đó là nơi tôi thuộc về, và đến hiện tại tôi vẫn đang ở đó.

Thay vì rủ gái đi chơi hồi học cấp 3, tôi dành phần lớn thời gian cho đam mê của mình: sản xuất âm nhạc. Đó là nơi tôi thoát khỏi thực tại tàn khốc này. Nhưng sau một thời gian, tôi không còn có thể chạy trốn khỏi cái ở sâu bên trong mình nữa. Cái hận bản thân của tôi ngày một tăng lên, sự lo âu ngày càng trở nên thường xuyên và những cơn trầm cảm bất chợt tấn công lúc tôi không lường đến nhất.

Hồi đó tôi không hiểu nó, tôi không chỉ phải đấu chọi lại với những suy nghĩ tiêu cực về giới tính của mình, mà còn bị cả OCD nữa. Với những người không biết gì về OCD, đó là mộn dạng rối loạn tâm lý khi bạn trở nên cực kỳ tập trung vào những chuyện xung quanh mà không hết biết. OCD khiến người bị trải qua nhiều sự kinh khủng khác nhau; đối với tôi, nó khiến tôi tập trung quá nhiều vào những suy nghĩ phiền toái đến cái mức mà ảnh hưởng cả đến cuộc sống hằng ngày.

Tôi đã đi gặp nhiều bác sĩ tâm lý, nơi mà tôi cố giãy bày những tâm sự và học cách tĩnh tâm; chả cái nào có tác dụng cả. Khi tôi 18 tuổi, tôi rời khỏi Dallas để theo học tại trường đại học Duke, và tôi vẫn không rõ mình là ai và cái gì khiến tôi phải chịu đựng đau khổ. Tôi biết là tôi không dị tính bởi vì mình không hề có hứng thú với phụ nữ, nên tôi tự nhận mình vô tính. Tôi không hề có một mối quan hệ bạn bè với bất cứ ai LGBTQ+ hồi đó. Thêm cùng với cả OCD, mỗi ngày đều là một ngày đau khổ.

Khi tôi 20 tuổi, bệnh trầm cảm của tôi đạt đến ngưỡng cực đỉnh trong một mùa hè tại LA. Tôi nhớ mang máng mỗi ngày thức dậy vừa soi gương vừa khóc. Nó thoáng qua trong tâm trí tôi lần đâu. Mình đồng tính à ? Không thể nào. Không đời nào. Gia đình mình sẽ phát hoảng mất. Mình sẽ mất bạn. Mình sẽ không có tương lai. Mình sẽ không thể có con. Sống để làm gì nữa ?

Khoảnh khắc lệ nhòa tồi tệ nhất đó, là khúc cua trong cuộc đời tôi. Đã sáu năm trôi qua kể từ lần đó, và cuộc sống đã tốt hơn khá nhiều kể từ đó và giờ tôi có thể cười trên những suy nghĩ dự đoán tiêu cực về tương lai bật ra trong đầu. Ở Duke, tôi đã tìm được một bác sĩ tâm lý giúp đỡ được tôi rất nhiều.

Mất khoảng một năm để tôi tự chấp nhận nó, rồi tôi quyết định kể với bạn bè và gia đình. Mất tôi khoảng một tiếng đồng hồ lấy đủ dũng khí để nói ra được điều đó với một trong những người bạn thân nhất của mình. Và cô ấy đã chấp nhận nó một cách hết sức bất ngờ, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Với mỗi người tôi chia sẻ với, sự giúp đỡ lại tăng thêm. Sự biết ơn của tôi trở nên nhiều hơn. Sự hận thù bản thân dần tan biến. Sự hỗ trợ hình thành nhiều lên.

Cuối cùng cũng có ánh sáng. Tôi tìm ra lý do yêu cuộc sống này hơn. Tôi tìm được chính mình, thứ xúc tác với sự hiện diện của tôi. Tôi dần hiểu rõ mọi thứ hơn. Và tìm thấy cái tôi trong âm nhạc.

Gia đình và bạn bè tất cả đều đón chào con người thật của tôi với đôi tay rộng mở. Thứ địa ngục bảo tôi rằng mình sẽ đánh mất mọi thứ – không hề xảy ra. Cái cộng đồng dị tính độc đoán nơi tôi lớn lên – dần dần thay đổi. Những người gửi tôi thư xin lỗi vì sự vô tâm hồi tôi còn nhỏ – tôi tha lỗi cho tất cả bọn họ. Chúng ta không có biết gì khác. Và chúng ta là cái thế hệ đang làm nên những thay đổi lớn.

Nhìn lại, tôi đã thực sự may mắn trong nhiều thứ. Là một người đàn ông da trắng, tôi không thể nào hiểu được cái tiêu chuẩn kép mà cộng đồng LGBTQ+ da màu đang phải gánh chịu. Tháng Tự Hào (Pride Month) đã đi theo một hướng hoàn toàn khác trong năm nay; chúng ta dều đã phải chứng kiến những hình ảnh kinh khủng của bảo lực cùng những hình ảnh hết sức truyền cảm từ những cuộc biểu tình. Là một người hoàn toàn ủng hộ sự bình đẳng, bất kể sắc tộc, giới tính, tôn giáo, tôi dành trọn con tim mình cho bất cứ ai đang phải đối mặt với sự bất công bằng giới tính sắc tộc. Tôi chắc chắn sẽ đóng góp từ thiện cho quỹ Center for Black Equity, tổ chức hỗ trợ cộng đồng LGBTQ+ da màu.

Tôi mong những lời này sẽ góp phần củng cố tinh thần những ai đang phải đấu chọi với vấn đề về giới tính, dù bạn là ai ở đâu trên thế giới. Những gì họ nói là thật: nó sẽ khá hơn. Đầu tiên và quan trọng nhất, học cách yêu bản thân, và vây quanh bản thân bằng những người yêu thương mình vì chính mình. Sự tiêu cực và căm ghét bản thân không thuộc về cuộc sống này. Nếu bạn cần tìm anh chị em, cộng đồng nhạc Dance luôn đón chào bạn với đôi tay rộng mở. Chính nó đã cứu rỗi cuộc đời tôi trong những lúc tăm tối nhất, và tôi biết chắc nó cũng sẽ giúp bạn như vậy.

Tôi đã biến từ một người hận bản thân, luôn lo âu trở thành một người đàn ông yêu bản thân và biết trân trọng mọi thứ. Tôi đang học cách biến cái OCD của mình thành cái gì đấy có ích hơn – như cách tôi hoàn thiện những âm thanh và sản phẩm âm nhạc của mình. Tôi đang tìm những cách để có thể chuyển đi những sự hỗ trợ mà tôi có trong cộng đồng nhạc điện tử, và tôi đang tìm được rất nhiều cách đến mức mà tôi phải cảm thấy thực sự biết ơn nó. Tôi học được cách chấp nhận bản thân, rồi là yêu bản thân, và giờ tôi cảm thấy cực kì may mắn vì được sống đúng ước mơ của mình.

Sự Tự Hào này, là một điều tuyệt vời mà tôi sẵn sàng chia sẻ.

(Theo Billboard)

FOLLOW SPENCER BROWN

Facebook | Twitter | Instagram | SoundCloud

No more articles